si tình nhàm chán nhất

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Chu Minh Khải bị Phùng Đào kéo ra ngoài một hồi lâu vẫn chưa trở về. Tôi một mình vui vẻ nhàn rỗi, lúc thì lăn lộn trên ghế sofa, lúc thì ra ban công xem xương rồng, lúc Si Tình Nhàm Chán Nhất là câu truyện của những con người đáng thương … Đó là một Lâm Thanh Dật rơi vào tình yêu kiêng cự với người đàn ông đã có mái ấm gia đình, anh ta là giáo viên nhưng lại sa ngã trong tình yêu với cha mẹ học viên của mình . Truyện Si Tình Nhàm Chán Nhất Chương 4 Si Tình Nhàm Chán Nhất Chương 4: Hắn là Chu Minh Khải Liễu thành là một thành phố nhỏ ít người biết. Dân số không nhiều. Phát triển kinh tế cũng không tốt. Thanh niên học lực cao muốn ở chỗ này tìm một công việc vẻ vang cũng là việc khó. Nó định trước là thành phố nhỏ đậm vị phố phường. Si Tình Nhàm Chán Nhất audio, Mới Cập Nhật: Chương 0083 Phiên ngoại 4 - Tôi gửi nhân gian tuyết đầy đầu, Tên gốc: Si tình tối vô liêu,Số chương: 79 chương chính văn + 4 chương ngoại truyện,Biên tập: Christine,Đọc+Sửa lỗi: Mèo Xù, MP,Ngươi có tội, nguyên tội* của ngư Si Tình Nhàm Chán Nhất - (Chương 83) - Tác giả Đỉnh Nhi Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN. Sonnerie Rencontre Du Troisieme Type Iphone. *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để mười sáu tuổi ấy là thời kỳ tôi nổi loạn nhất, trải qua vô số lần “loạn”, từng làm không ít việc điên khùng. Ví dụ như có lần tôi ngủ gật trong lớp tiếng Anh, bị Lâm Thanh Dật gọi đứng dậy, y hỏi tôi tên là gì, số đứng lên, tôi còn có chút mơ hồ. Chu Minh Khải không thèm nhìn tôi, ý là muốn tôi tự cầu phúc. Nhưng Lâm Thanh Dật cũng không làm khó dễ tôi, chỉ hỏi tên và số thứ nói “Số mười bảy, Hứa Gia Dương, bởi vì em là mặt trời nhỏ1 nhà họ Hứa!”1 Mặt trời nhỏ = tiểu thái dương chơi chữ tên của Hứa Gia Dương, cũng ám chỉ tính cách dương quang vui trời nhỏ nhà họ Hứa siêu cấp vô địch đẹp trai đáng nhà, khi tôi nói chuyện này với mẹ, bà cầm chày cán bột từ phòng bếp đi ra, làm động tác giả vờ đánh tôi, nói “Mặt trời nhỏ nhà họ Hứa ư, Hứa Gia Dương con đã lên lớp ngủ gật mà còn đòi nói lý!”Đúng vậy, tôi chỉ để ý phần tự giới thiệu vừa đáng yêu vừa ngốc nghếch của mình, lại không chú ý mà nói luôn việc ngủ gật trên nhiên, Hứa Gia Dương mười sáu tuổi thật sự đơn mười sáu năm tôi trưởng thành, hầu như mỗi tuần đều sẽ có ba, bốn ngày bị mẹ tôi đe dọa bằng vũ lực. Mà mỗi lần, bà chỉ là phô trương thanh thế làm tôi sợ. Thường xuyên như vậy, tôi không sợ bà nữa, đôi lúc còn thích trêu chọc tôi giơ chày cán bột, tôi vội hướng về phòng vẽ tranh của cha tôi, gọi “Đồng chí Hứa, vợ cha muốn mưu sát con ruột cha rồi!”Trong phòng vẽ tranh truyền đến tiếng của cha tôi, “Bữa tối cha muốn thử nếm bánh sủi cảo nhân mặt trời nhỏ nhà họ Hứa.”Có cần tưởng tượng hình ảnh máu me như vậy không?Tôi đi ra ngoài, “Không cho hai người ăn!”Tôi mở cửa chạy ra, nghe thấy tiếng mẹ tôi réo theo sau, “Hứa Gia Dương con lại muốn đi đâu!”Tôi chạy tới cửa khu chung cư, đặc biệt vui vẻ. Mỗi lần đùa mẹ, tôi đều có cảm giác vừa chơi vui vừa buồn cười. Chạy ra xong, tôi liền nhắn wechat cho Chu Minh Khải, gọi hắn ra chơi Minh Khải đi học tại Liễu thành. Cha hắn là công chức nhà nước, bị điều đến Liễu thành làm. Một tờ lệnh cũng đẩy luôn cả Chu Minh Khải đến thành phố này. Khi đó tôi kỳ thực đã biết, Chu Minh Khải sớm muộn sẽ phải trở lại thủ đô. Cha hắn có dã tâm, mà hắn cũng muốn thi đại học thủ nghĩ, dù tôi không thi nổi đại học thủ đô, thì hẳn một trường nào đó trong thủ đô cũng phải có khả năng chứ!Tôi bị sự thông minh của mình làm cảm tới quán Internet trước, chơi xong hai lượt game Chu Minh Khải mới lộ diện, mặc một chiếc hoodie đen, còn đội kéo mũ hắn xuống, nói “Ở đây!”Hắn nhìn thấy tôi, bèn đi đến chỗ quản lý bảo mở máy tính cạnh tôi. Hắn mở game, vào server giống tôi, nói “Chơi hai ván.”Thân là cao thủ giới game tự xưng, nhưng lúc cùng Chu Minh Khải PK, tôi lại có chút lực bất tòng tâm, luôn bị hắn vượt mặt. Hai ván trước, tâm tình hoàn hảo, miễn cưỡng qua mấy chiêu. Cuối cùng, do tâm lý sụp đổ, tôi trực tiếp bị hắn một chiêu Knockout, hạ đo ván.“Cậu đã từng chơi rồi à?” Tôi buồn bực Minh Khải cười rất muốn ăn đòn, “Chưa từng, thế nhưng hạ gục cậu là chuyện cỏn con.”Tôi mở ra ván tiếp theo, nói “Chơi lại!”Mấy trận tiếp theo đã chứng minh, hắn thật sự có thể hạ gục từ quán Internet đi ra đã là hơn mười giờ tối. Tôi và Chu Minh Khải cùng nhau đi dạo loanh quanh trên đường, trò chuyện câu được câu không về trò chơi vừa Minh Khải thắng game chưa nói, lại còn chế giễu tôi một câu, “Mặt trời nhỏ nhà họ Hứa…”Lần khác có thể nhịn, lần này thì không thể được. Tôi nhảy lên lưng Chu Minh Khải ngay tại chỗ, ghìm cổ hắn về phía sau, nói, “Có cảm thấy mình bị vận mệnh bóp cổ không?”Chu Minh Khải cao hơn tôi một chút, bị tôi treo như vậy cũng thấy khá trầy trật. Dùng sức cầm quần áo của tôi nhằm kéo tôi xuống, ngữ khí còn có chút nóng nảy, “Cậu có tin tôi cho cậu thử bị vận mệnh bóp cổ luôn hay không!”Tôi không sợ uy hiếp này của hắn. Cả người nằm nhoài trên lưng hắn, tựa như có dòng nước ấm chảy qua từ vị trí chúng tôi chạm nhau, tôi không muốn bỏ qua xúc cảm đi, năm ấy tôi mới mười sáu tuổi mà đã có thiên phú sàm sỡ Chu Minh Khải Minh Khải không làm gì tôi được, mặc kệ tôi bám vào lưng hắn như bạch tuộc, cõng tôi đi một đoạn đường thật hỏi hắn, “Chu Minh Khải, tôi có nặng không?”Tôi không nhìn thấy vẻ mặt của hắn, chỉ nghe được âm thanh tức giận, “Nặng, như heo!”“Cậu mới là heo!” Tôi thấy hắn nói như vậy, vẫn là cẩn thận nhớ lại cân nặng của mình, hình như… không phải… rất nặng… Tôi có phần hoài nghi cân nặng của mình, liền xuống khỏi lưng hắn. Nhưng trước khi xuống có vò loạn tóc Minh Khải ở phía trước, tôi không nhìn thấy mặt hắn, lại nghe hắn cắn răng nghiến lợi nói một câu, “Hứa Gia Dương, cậu chết chắc rồi!”Tôi nghe, cái tín hiệu này tôi đã quen, cũng nhờ sự tôi luyện nhiều lần của mẹ. Có kinh nghiệm, tôi quay đầu chạy như bay, lấy ra trình độ tiểu vương tử chạy cự li dài ở trường Thất Trung của nghe thấy âm thanh Chu Minh Khải đuổi theo phía sau, tức giận, “Chơi game đã đánh không lại thì thôi, thế nào mà đến chạy cũng không bằng cậu!”Chu Minh Khải quả nhiên đuổi kịp. Tóc tai rối loạn. Mặt cũng vì vận động mà biến đỏ,. Hắn nắm lấy quần áo tôi, ghìm cổ tôi, rồi cười lớn tiếng, “Chạy đi, không phải có khả năng chạy lắm sao? Hứa Gia Dương cậu quả nhiên là muốn ăn đòn!”Tôi là người co được dãn được, lúc phát hiện không chạy nổi là đã nghĩ xong lời cầu xin, “Chu đại hiệp, Chu đại ca, Chu ca ca, cậu tốt nhất. Tôi biết sai rồi, thật sự!”Chu Minh Khải vừa nhìn là biết không thường xuyên tiếp xúc với người điên, thấy tôi như vậy liền thả tay, nói, “Tha cho cậu một lần!”Tôi có được tự do, lập tức liền xoa xoa gáy hắn, rồi co cẳng bỏ chạy tiếp. Tôi vừa chạy vừa quay đầu lại khiêu khích, “Chu Minh Khải cậu là đồ ngốc!”Tôi lấy tính mạng ra để đùa với Chu Minh Khải. Trong khi chạy, tôi rõ ràng cảm nhận được, nếu hồi trước tham gia chạy cự li dài với tốc độ này, tôi chắc chắn sẽ là người thứ hôm ấy chúng tôi cứ như vậy. Bị bắt được tôi liền xin tha, hắn vừa thả tôi, tôi lại bắt đầu khiêu khích. Một lần lại một lần, chạy tới tới lui lui trên lề đường kia rất tôi về nhà, cha mẹ tôi đều đã đi nghỉ. Tôi rón rén vào phòng, lần mò trong gian phòng mình. Sợ đánh thức cha mẹ, tôi không dám rửa ráy, chỉ thay một bộ đồ ngủ rồi ngủ. Tâm trí tôi lấp đầy cảm giác ấm áp lúc nằm trên lưng Chu Minh Khải, không hiểu sao lại đỏ sau, tôi đau nhức toàn thân, vì buổi tối hôm trước vận động hơi nhiều. Lúc rời giường tôi mất không ít sức lực, cuối cùng vẫn là mẹ tôi không ngừng gõ cửa mới cứu tôi ra khỏi sự cám dỗ từ chăn tôi đi tham gia triển lãm tranh của Lâm thị. Mẹ chỉ làm bữa sáng hai người, luộc hai quả trứng gà cho dịp bà không chú ý, tôi bỏ một quả trứng vào cặp hơn nửa tiếng, tôi cuối cùng cũng tới cổng trường, tự nhủ nhất định phải xin cha mua lại cho tôi một chiếc xe đạp. Đang mải mê nghĩ về chiếc xe, bỗng thấy Chu Minh Khải cũng đang đi bộ giống nhiên, với kỹ thuật xe đạp của hắn… Đi bộ không những có lợi cho sức khỏe thân thể, mà quan trọng hơn là… đảm bảo an toàn của người đi vỗ vai Chu Minh Khải một cái, kéo dây khóa cặp của hắn, ném trứng gà buồn bực, “Cái gì đó?”Tôi mỉm cười, “Đương nhiên là đồ tốt!”Tiến vào phòng học, hắn mở cặp sách ra. Lúc thấy là trứng gà bèn cười, sau đó gõ nhẹ quả trứng lên góc bàn. Ăn lòng trắng trứng xong, nói, “Tôi không ăn lòng đỏ trứng.”Tôi lập tức há mồm, ý là, tôi ăn trực tiếp nhét lòng đỏ trứng vào miệng tôi. Tôi cười ăn hết. Ăn xong, tôi uống nửa bình nước khoáng mới tiêu diệt sạch sẽ vị lòng đỏ trứng trong cổ đó, vấn đề ăn trứng gà giữa tôi và Chu Minh Khải hết sức ăn ý. Hắn chỉ ăn lòng trắng trứng, còn lại lòng đỏ trứng đưa tới trước mặt tôi, tôi cũng hầu như là ăn hết từng lẽ, đến tận khi tôi chết, Chu Minh Khải vẫn không biết, kỳ thực tôi cũng không ăn lòng đỏ trứng. Xưa nay tôi vốn không ăn lòng đỏ trứng, chỉ là không biết tại sao vào lúc ấy sẽ há miệng tự nhiên như vậy, nói dối tới mức chân thật như qua là, dù chân thật cũng không thể phủ nhận, kể cả sau khi tôi chết, Chu Minh Khải vẫn không biết rằng tôi không thích ăn lòng đỏ trứng.“Vào học.” Lâm Thanh Dật vừa vào phòng học đã nói, “Hôm nay chọn cán sự bộ môn, mọi người có thể đề cử cũng có thể tự tiến cử.”Mọi người ổn định xong vị trí của mình, tiếng chuông vào học đồng thời vang chọn cán sự bộ môn tiếng Anh, tôi tích cực hơn bất kỳ ai, đứng lên nói, “Đề cử đề cử! Bạn học Chu Minh Khải, nói tiếng Anh rất lợi hại, tuyệt đối là người phù hợp chức cán sự bộ môn tiếng Anh nhất!”Chu Minh Khải thoáng đá tôi dưới Thanh Dật nhìn về phía Chu Minh Khải, cười nói “Hello, I’m Lin Qingyi, an English teacher. Would you like to be my class representative?”Tôi sửng sốt. Chu Minh Khải ho khan một chút, nhìn Lâm Thanh Dật, “I’m afraid I’m not doing well enough, but I’ll try my best.”Trong lớp đột nhiên bắt đầu vỗ tay. Lâm Thanh Dật dường như cũng rất hài lòng, nói “Rất tốt, sau đó cán sự bộ môn tiếng Anh của lớp 10/73 chúng ta chính là bạn Chu Minh Khải.”3 nguyên gốc là “cao nhất” lớp 10/khối 10. Ban bảy cao nhất là kiểu lớp thứ bảy trong khối 10, giống như 10A7, 10D7, 10/7,…Tôi vỗ tay theo, hỏi hắn, “Hai người vừa dùng tiếng Anh nói gì thế?”Tâm trạng Chu Minh Khải hình như rất tốt, ánh mắt rơi trên người Lâm Thanh Dật tại bục giảng, nói, “Bọn tôi nói, Hứa Gia Dương là tên ngốc đệ nhất thế giới.”Tôi tức điên, đá hắn một cái phía dưới bàn học, xem như đáp lễ cú vừa rồi của Minh Khải đau, tôi đột nhiên cười phá lên. Lâm Thanh Dật dừng lại nhìn Thanh Dật đặt tài liệu giảng dạy xuống, hỏi tôi “Hứa Gia Dương, em có thể chăm chỉ học bài không hả?”Tôi làm động tác kéo dây khóa ở miệng, sau đó lại làm một động tác bảo đảm không lên tiếng cho Lâm Thanh Dật. Quay đầu nhìn Chu Minh Khải, tôi tiếp tục cười không coi ai ra cảnh lớp học năm mười sáu tuổi là khoảng thời gian cả đời này tôi không thể quay trở về. Tôi hy vọng nhường nào, một giây sau tôi có thể trở về phòng học lớp 10/7, ngồi cạnh Chu Minh được làm lại một lần, tôi thà chết cũng không để Lâm Thanh Dật quen biết cha tôi. Như vậy, e rằng một đời này tôi mới có cơ hội sống tiếp. E rằng, tôi và Chu Minh Khải mới không đi tới bước đường ngày hôm tiếc, hiện thực chính là, tôi kết thúc tính mạng mình ở tuổi hai mươi bảy, dùng tâm thái dứt khoát kết thúc nhân sinh buồn cười đáng thương này của Hứa Gia thời gian tươi đẹp đó, tôi đã từng chân chân thật thật nắm giữ. Chỉ là dòng chảy thời gian đã cuốn đi tất cả của tôi, để lại một thân đầy sẹo. Cuối cùng, trong khoảnh khắc tàu hỏa nổ vang kia đi qua, tất cả hóa thành hư cả đều không trở về được, bởi vì Hứa Gia Dương đã nhân Hứa Gia Dương lựa chọn cái chết, cũng là vì hết thảy không thể trở cũ theo gió hay không, tôi không biết. Chỉ biết, Hứa Gia Dương tôi đã theo gió cuốn đi. Tên gốc Si tình tối vô liêu 痴情最无聊 Tác giả Đỉnh Nhi 鼎儿 Thể loại Cường cường, tình hữu độc chung, ngược luyến tình thâm, lề sách tình ca, hiện đại, ngược, SE/BE. Raw Tấn Giang Convert Khotangdammy, QT Editor Christine wp christinespersonalblog Beta Mèo Xù, Riririn, Minhaki, MP. Tình trạng Hoàn 79 chương chính văn + 4 chương ngoại truyện ——- Văn án Mất đi người ấy, là nguyên tội* của ngươi. *Nguyên tội Đạo Cơ đốc cho rằng mọi người sinh ra đã mang tội. Tội lỗi bẩm sinh này bắt nguồn từ thủy tổ loài người là Adam và Eva, vi phạm ước định với Thượng đế, ăn trái cấm trong vườn Eden. Vì có tội nên mới có nhận tội hối lỗi trong đạo Cơ đốc Baidu, Wiki. Vai chính Hứa Gia Dương, Chu Minh Khải ┃ vai phụ Lâm Thanh Dật, Lục Tư Nặc, Hứa Viễn Sơn ┃ nhân vật khác Hứa Gia Dương, Chu Minh Khải ——- Link *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để không có giấc ngủ, cũng không có cảm giác buồn ngủ. Mà tôi thì đặc biệt muốn ngủ. Nhưng tôi chỉ có thể nhắm mắt lại, chứ vĩnh viễn cũng sẽ không rơi vào mộng cứ thế đứng bên giường Chu Minh Khải một hồ sinh học của Chu Minh Khải rất đúng giờ. Bảy giờ hắn đã rời giường, trạng thái tinh thần rất tốt, rửa mặt xong liền đến nhà cực kỳ thành thạo làm hai đĩa trứng chiên kẹp lẽ là làm xong mới phát hiện chỉ có một mình, hắn bèn đổ một đĩa trứng chiên kẹp rau vào thùng rác. Đó là bữa sáng trước đây tôi thích ăn nhất. Lúc thấy hắn đổ vào thùng rác, tôi không nhịn được đau lòng một chút, dù sao cũng là thức ăn ngồi trước bàn ăn, nhìn hắn rót một cốc sữa bò rồi ngồi đối diện tôi và uống một là vị trí cố định trước đây của chúng được một nửa, điện thoại của hắn vang có dự cảm, là báo tang cho nhiên, là cuộc gọi của Vương Minh Khải và Vương mập không thân thiết. Một người là bạn trai tôi, một người là bạn tốt nhất của tôi, nhưng cả hai thậm chí chưa từng ăn cơm với nhau. Vì Chu Minh Khải chê Vương mập là sửa xe rất thấp kém, mà tính khí của Vương mập cũng nhìn không lọt cái kiểu tinh anh của Chu Minh việc lưu số điện thoại của nhau cũng là do nể mặt Minh Khải nhìn thấy điện thoại vang lên liền nhận.“Giám đốc Chu, chúc mừng.”Lời của Vương mập khiến Chu Minh Khải có chút mờ mịt không hiểu. Hắn hỏi “Chúc mừng cái gì?”Giọng Vương mập mang theo tiếng cười chua xót, tôi nghe xong liền thấy có phần khổ sở. Cậu nói, “Đương nhiên là chúc mừng giám đốc Chu đã được tự do. Hứa Gia Dương chết rồi.”Lời vừa nói ra, tôi lập tức chú ý vẻ mặt của Chu Minh quả hắn chỉ cười lạnh, “Đây là chiêu mới của cậu ta à? Muốn thăm dò tôi cái gì? Trong lòng còn cậu ta hay không? Cậu nói cho Hứa Gia Dương, nếu cậu ta thật sự muốn chết, xin đừng gọi tôi nhặt xác, tôi rất bận.”Hiện tại tôi xác định, tôi và Chu Minh Khải tuyệt đối có sự ăn ý. Bạn xem, hắn không muốn thay tôi nhặt xác, thế nên ngay cả thi thể tôi cũng chẳng lưu lại, khéo hiểu lòng người cỡ nào chứ.“Giám đốc Chu yên tâm.” Vương mập nói, “Anh quý nhân bận rộn, Dương Tử nhất định đã suy xét đến, cho nên anh ấy không lưu lại thi thể cho ai. Trên đường ray, đoàn tàu chạy qua, đến mảnh vụn cũng chẳng còn.”Tôi muốn oán cậu ta, rõ ràng là có vụn mà!Chu Minh Khải nói một câu “Lời nói dối vụng về” rồi cúp điện thoại. Sau đó hắn đặt điện thoại sang bên cạnh và uống nốt nửa cốc sữa bò còn thấy Chu Minh Khải không tin, hơi bật đặt ly xuống, điện thoại di động lại vang lên. Tôi đến gần xem thử, là Phùng Đào, bạn thân từ nhỏ của Chu Minh thứ hai tôi có dự cảm, cái này cũng là đến báo tang.“Có việc?” Chu Minh Khải Đào nói, “Cậu còn chưa biết à? Xem tin tức xã hội đi.”Chu Minh Khải cúp điện thoại rồi mở ra tin tức hôm nay, tiêu đề là Thanh niên nằm đường ray, bàn luận về tầm quan trọng của việc giải tỏa áp lực. Chu Minh Khải click vào, đi kèm có một đoạn video, hình như là băng ghi hình theo đó tôi đều không phát hiện ra Minh Khải mở video. Hình ảnh rất tối mờ, không rõ ràng, nhưng vẫn có thể nhìn thấy một bóng người màu trắng đi dọc theo đường ray. Đoàn tàu sắp chạy tới, không thấy người ấy né tránh mà lại tùy ý nằm xuống đất, co rúc ở nơi đó, giống như đang liếc nhìn, vẫn thấy rất giật là vẻ mặt Chu Minh Khải không hề mang cảm xúc như gọi điện thoại cho Phùng Đào, nói “Cậu rất rảnh rỗi?”Phùng Đào hỏi, “Cậu không nhìn ra? Đó là Hứa Gia Dương, tớ nhận ra được ngay. Bộ quần áo kia của cậu ta đến tớ cũng thấy quen, sao cậu lại không nhận ra chứ? Minh Khải, Hứa Gia Dương chết rồi!”Hứa Gia Dương chết cầm điện thoại của Chu Minh Khải run lên một chút, mà vẻn vẹn chỉ là một chút. Trên mặt hắn không có quá nhiều cảm xúc, nói “Không phải cậu ta, Hứa Gia Dương sẽ không tự sát.”“Cậu như thế là định thế nào?” Phùng Đào có điểm không hiểu nổi Chu Minh Khải.“Không phải cậu ta.” Chu Minh Khải nói xong bèn cúp điện vô cùng muốn hiện thân để thuyết phục hắn, đó thật sự là Minh Khải đứng dậy đến nhà bếp rửa bát đĩa. Tôi ngồi trong phòng khách, đột nhiên nghe thấy tiếng bát rơi xuống đất truyền đến từ phòng bếp, sau đó thấy hắn đi ra tìm băng cá tay trỏ bị cắt một vết, Chu Minh Khải tìm nửa ngày cũng không tìm thấy băng rất muốn nói với hắn, băng cá nhân tôi đặt trong tủ đầu cùng Chu Minh Khải cũng không tìm được, vì vậy hắn tùy tiện rửa ngón tay, trôi đi vết máu. Rõ ràng đã sạch sẽ, nhưng hắn vẫn chà xát tay dưới vòi nước, rửa không ngừng, rửa đến mức tay đỏ liếc nhìn, liền thấy hắn đột nhiên xoay người chạy đến trước mặt tôi, cầm điện thoại di động trên bàn lên rồi gọi điện thoại cho Vương mắt Chu Minh Khải màu đỏ tươi, biểu cảm có chút không tự nhiên.“Không phải Hứa Gia Dương đúng không?” Hắn cú điện thoại này, Vương mập không hiểu ra sao. Nghe hắn hỏi như vậy, nhất thời cậu cũng chưa kịp phản nói Chu Minh Khải hơi dồn dập, giống như yêu cầu chứng minh cái gì, “Không phải cậu ta đúng không? Cậu ta làm sao có khả năng tự sát, loại người như cậu ta, làm sao có khả năng tự sát? Các người có phải là cùng nhau lừa gạt tôi không?”Vương mập nghe hiểu ý hắn, chế giễu “Chết rồi, anh ấy đã chết. Anh đây là… Anh không vui sao? Hứa Gia Dương chết rồi, anh đâu có lý do gì để mà không vui?”Chu Minh Khải dường như đã không còn nghe lọt Vương mập đang nói Gia Dương chết nghĩ này khiến hắn phảng phất như bị sét lặp đi lặp lại, “Không phải cậu ta, không phải cậu ta…”Tôi rốt cuộc nhìn rõ ràng vẻ mặt của Chu Minh Khải. Hắn ban đầu không tin, rồi tin, lại đến không thể tin được, không muốn tin tưởng. Tổng thể mà nói, đều là khổ sở, thậm chí mức độ khổ sở vượt qua sự tưởng tượng của tôi rất không biết tại sao mình lại thở phào nhẹ nhất, tôi chết, hắn không cảm thấy hả hê lòng vậy, nếu tôi chết rồi, mà Chu Minh Khải thật sự khui champagne làm tiệc đứng để ăn mừng, có khi quả thật sẽ khiến tôi tức giận đến chết không nhắm mắt. Dù sao thì hắn cũng là người tôi từng đem hết thảy để thấy Vương mập đã cúp điện thoại. Nhưng Chu Minh Khải vẫn cầm điện thoại di động, một lần lại một lần, không ngại phiền phức mà lặp lại câu nói “không phải cậu ta” buồn bực, cái chết của tôi khó có thể tin tưởng như vậy sao?Không biết qua bao lâu, Chu Minh Khải đã không cầm điện thoại di động nữa, mà chỉ cứ thế ngồi ở trước bàn ăn. Ánh mắt nặng nề, viền mắt đỏ tươi, nhưng không thấy bóng dáng nước vẫn nói, không phải cậu mức một con quỷ như tôi nghe cũng thấy giống như tìm được một cách chơi vui, sau mỗi một câu “không phải cậu ta” của Chu Minh Khải, tôi liền tiếp một câu, “chính là tôi”.Hắn không phiền không chán, tôi tự mình cũng thấy Minh Khải, là chính anh nói anh không yêu tôi, cho nên xin anh đừng khổ sở vì tôi, bởi tất cả mọi thứ đều là anh nói anh nhìn Chu Minh Khải một mình ngồi như vậy một ngày một đêm, một giọt nước cũng không uống, cả động tác cũng không thay đổi, như đã chết lặng. Khi tôi cho rằng hắn sẽ tiếp tục ngồi như thế, thì Phùng Đào Đào gõ cửa mãi mà không thấy người trả lời, cuối cùng trực tiếp gọi dịch vụ mở khóa, tốn thời gian rất lâu mới mở được cửa. Gã vừa vào cửa là thấy bộ dạng muốn chết không muốn sống của Chu Minh Khải.“Cậu…” Phùng Đào không biết nên mở miệng thế nào, đành phải trả tiền để thợ mở khóa rời đi trước, sau đó ngồi xuống bên cạnh Chu Minh Khải. Gã nói, “Không phải cậu đã nói cậu không yêu cậu ta sao? Là chính cậu muốn chia tay đó!”Nhìn đi, Phùng Đào nói ra điều tôi muốn Minh Khải không nói gì.“Cái chết của cậu ta là không ai nghĩ tới.” Phùng Đào thử khuyên bảo, “Ai ngờ cậu ta sẽ ra đường ray nằm. Cậu cũng không muốn mà. Hơn nữa chính cậu cũng đã nói, là cậu ta hại chết thầy Lâm. Đây chính là báo ứng, cậu không cần phải cảm thấy có gánh nặng trong lòng.”Báo ứng?Tôi cười, được lắm, báo ứng.“Không nên nghĩ nhiều.” Phùng Đào vỗ vai Chu Minh Minh Khải rốt cuộc mở miệng, âm thanh có chút hỏi Phùng Đào “Hứa Gia Dương thật sự đã chết rồi?”Là một câu sắc Chu Minh Khải hơi dị thường. Phùng Đào quen biết hắn nhiều năm như vậy, cũng nhận ra phản ứng lúc này của Chu Minh Khải thật có vấn đề. Ít nhất, gã gần như chưa từng thấy bộ dáng này của Chu Minh Khải. Gã không đành lòng nói phải, rồi lại không thể phủ nhận, chỉ có thể gật gật đầu biểu đạt “phải”.Tôi nhìn Chu Minh Khải, có chút không hiểu Minh Khải đột nhiên xô cửa xông ra ngoài, tôi và Phùng Đào đều không kịp phản ứng. Khi phản ứng lại thì người đã biến mất ở Đào đuổi sát theo, nhìn thấy xe Chu Minh Khải đi ra từ garage. Gã vội vã mở cửa xe mình. Tôi liếc nhìn, cũng lên xe Phùng thực, tôi ngồi xe chính là chân lơ lửng trong không khí. Mà mới làm quỷ, còn chưa quen thuộc tình huống này lắm, tôi bèn quyết định lên xe Phùng Đào, lại có thêm chút cảm giác làm biết Chu Minh Khải muốn đi đâu, con đường này hẳn là tới đường ray nơi tôi tự Đào dừng xe ở sau xe Chu Minh Khải. Tôi cùng Phùng Đào ở phía sau, thấy Chu Minh Khải đứng trước cửa một nhà xưởng bỏ hoang. Vị trí này đối diện đoạn đường ray tôi nằm Minh Khải đứng tại nơi đó, thấy Phùng Đào cùng tới bèn chỉ về hướng đường ray, nói “Tuyến đường ray này có thể trở về Liễu thành, đúng không?”Đúng thế, tuyến đường ray này có thể trở về Liễu thành. Đó cũng là nguyên nhân tại sao tôi lựa chọn nơi đây. Cả đời này, giấc mộng liên quan tới Chu Minh Khải đều bắt đầu từ Liễu thành, lại không kết thúc ở Liễu thành. Cuối cùng, tôi chỉ có thể lựa chọn tuyến đường ray này, chấm dứt tất cả chuyện cũ vô nghĩa trong cuộc Minh Khải đến cùng vẫn hiểu rõ tôi vài Đào trấn an, “Người đã mất rồi…”Tôi cực kỳ muốn gõ trán Phùng Đào, nói một câu, người mất đang ở bên cạnh cậu Minh Khải cứ đứng như vậy, tôi không biết hắn đang suy nghĩ nay tôi vốn không hiểu hắn, điều này tôi vẫn luôn biết rõ. Khi còn sống không hiểu hắn, chết rồi cũng chẳng biết hắn đang suy nghĩ người một quỷ cứ đứng như hồi lâu, tôi tựa hồ nghe thấy thanh âm trầm thấp Chu Minh Khải theo gió truyền vào tai giống như là đang nói, có thể nào, không phải cậu ta…Lần này, tôi cũng không có tâm lực để tiếp thêm một câu, “chính là tôi”. Cùng đọc truyện Si Tình Nhàm Chán Nhất của tác giả Đỉnh Nhi tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại gốc Si tình tối vô liêuSố chương 79 chương chính văn + 4 chương ngoại truyệnBiên tập ChristineĐọc+Sửa lỗi Mèo Xù, MPNgươi có tội, nguyên tội* của ngươi là để vuột mất người đó.*Nguyên tội Đạo Cơ đốc cho rằng mọi người sinh ra đã mang tội. Tội lỗi bẩm sinh này bắt nguồn từ thủy tổ loài người là Adam và Eva, vi phạm ước định với Thượng đế, ăn trái cấm trong vườn Eden. Vì có tội nên mới có nhận tội hối lỗi trong đạo Cơ đốc Baidu, Wiki.Nội dung nhãn mác Cường cường, tình hữu độc chung, ngược luyến tình thâm, lề sách tình caTìm tòi chữ mấu chốt Vai chính Hứa Gia Dương, Chu Minh Khải ┃ vai phụ Lâm Thanh Dật, Lục Tư Nặc, Hứa Viễn Sơn ┃ cái khác Hứa Gia Dương, Chu Minh KhảiTag của editor hiện đại, ngược, SE/BE. đơn giản vậy thôi ★★/*Lề sách tình ca là một tag của Tấn Giang, chỉ tình yêu khó được thế tục chấp nhận, giống incest hoặc đam mỹ, bách hợp, loại tình yêu người bình thường khó lý giải, có tag này thường là truyện hiện thực Bản edit chỉ đảm bảo 60-70% nội dung. Tên gốc Si tình tối vô liêuSố chương 79 chương chính văn + 4 chương ngoại truyệnBiên tập ChristineĐọc+Sửa lỗi Mèo Xù, MPNgươi có tội, nguyên tội* của ngươi là để vuột mất người đó.*Nguyên tội Đạo Cơ đốc cho rằng mọi người sinh ra đã mang tội. Tội lỗi bẩm sinh này bắt nguồn từ thủy tổ loài người là Adam và Eva, vi phạm ước định với Thượng đế, ăn trái cấm trong vườn Eden. Vì có tội nên mới có nhận tội hối lỗi trong đạo Cơ đốc Baidu, Wiki.Nội dung nhãn mác Cường cường, tình hữu độc chung, ngược luyến tình thâm, lề sách tình caTìm tòi chữ mấu chốt Vai chính Hứa Gia Dương, Chu Minh Khải ┃ vai phụ Lâm Thanh Dật, Lục Tư Nặc, Hứa Viễn Sơn ┃ cái khác Hứa Gia Dương, Chu Minh KhảiTag của editor hiện đại, ngược, SE/BE. đơn giản vậy thôi ★★/*Lề sách tình ca là một tag của Tấn Giang, chỉ tình yêu khó được thế tục chấp nhận, giống incest hoặc đam mỹ, bách hợp, loại tình yêu người bình thường khó lý giải, có tag này thường là truyện hiện thực Bản edit chỉ đảm bảo 60-70% nội dung.

si tình nhàm chán nhất